Mối hận máu chương 6

12/12/2023 Tác giả: admin 30

Vợ chồng Thạch tới nhà ông Hương Cả vào buối sáng. Lâu gặp con gáι ông rất mừng, kêu gia nhân chuẩn bị cơm nước đãi đằng vợ chồng con và thằng cháu ngoại cưng.

Cơ ngơi của ông Hương cũng bình thường không quá nguy nga tráng lệ như lời đồn đãi bên ngoài. Có cái là căn nhà rộng, rất rộng lớn. Nhà ông có nhiều phòng, ông có cả thảy 10 người con, mặc dầu 5 người con gáι đã gả đi hết nhưng khi về vẫn còn phòng của mình. Các chị của Thu hay nói: không biểt có phải con gáι nhờ đức cha hay vì sợ thế lực của ông Hương mà không ai phải chịu cảnh mẹ chồng nàng dâu.

Ông Hương tên thật là Nguyễn Văn Bằng, năm nay cũng ngoài 60 tuổi. Tạng người cao lớn vạm vỡ , tiếng nói như sấm rền. Ông có 3 người vợ, người thứ nhất sinh cho ông đứa con trai đích tôn rồi quα ᵭờι, ông cưới tiếp người thứ hai, sinh cho ông 5 cô con gáι và một cậu trai rồi cũng qui tiên lúc ông mới 45 tuổi. Người thứ ba sinh 3 cậu con trai xong cũng về cõi Phật. Từ đó ông không tục huyền nữa, ông nói bao nhiêu con đây đã đủ thấy phần phước của ông rồi. Các con của ông đều thành đạt, con gáι lấy chồng giàu, con trai học hành tới nơi tới chốn và làm việc ổn định.

Thạch rất kính nễ cha vợ. Anh không bao giờ dám ngồi ngang với ông mà chỉ dám trả lời những câu ông hỏi và không hề dám hỏi ông điều gì. Ở ông có một thần thái gì lạ lắm, nhìn là sợ mặc dù ông luôn tươi cười với các con cháu của mình.

Ông ngoắc Hoàng tới, ôm vào lòng. Chỉ có Hoàng mới dám rề rà cạnh ông ngoại và rờ chòm râu bạc của ông:

– Lâu quá ngoại mới gặp cục vàng của ngoại, lớn dữ rồi. Chừng đi học thì lên ở với ngoại nghen, ngoại nuôi tới lớn để trở thành ông nầy ông nọ với người ta chứ không làm địa chủ như cha con nghe không?

Hoàng nũng nịu:

– Cha má hỏng cho con đi đâu.

– Nhưng con có thích và tҺươпg ông ngoại không?

– Có chứ.

– Có là được rồi. Chừng nữa ông dạy võ cho để bảo vệ mình và bảo vệ cha má nữa chứ.

– Ông ngoại biểt võ hả?

– Biết chứ.

– Vậy ông dạy liền cho con đi.

Ông Hương cười ha hả như sấm dậy:

– Được rồi, ra đây, ông dạy cho vài chiêu. Đói sẽ vào ăn cơm.

Trưa hôm đó, Thạch định nói với cha vợ lý do mình lên đây thì có một tá điền của địa chủ Gồng tới tìm ông. Vừa gặp mặt , người đó qùγ xuống đất, dập đầu khấu tạ:

– Con đội ơn ông Hương nhiều lắm. Ông không những không khinh ghét con về Ϯộι dấu lúa ruộng không đong đủ cho địa chủ Gồng mà còn cho con tiền trị bịnh má con, mua gạo ăn cho tới mùa lúa sau. Ân tình nầy có làm trâu ngựa con trả cũng không nổi.

Ông Hương nạt ngang:

– Thôi đứng dậy đi mầy ơi. Không trả nổi thì khỏi trả. Tao cho mầy chứ có cho mượn đâu mà. Dẫu sao tao cũng phạt mầy 20 roi rồi. Lúa thì phải đong, nhưng hoàn cảnh nhà mầy thì cũng phải giúp, giúp được bao nhiêu tao giúp vậy thôi. Nhưng số tiền đó trị Ьệпh cho má mầy xong nhớ mua gạo ăn chứ đừng mua lúa ví trong nhà, thằng Gồng nó gỡ tay hết là đói đa con. Thôi, đứng dậy dìa đi. Ráng lo cho bà già và hai đứa con mầy. Hụt thiếu gì lên gặp tao.

Người tá điền quẹt nước mắt, xá mấy xá rồi về. Ông Hương ngồi trầm ngâm bên bàn. Thấy Thạch nhìn có vẻ ngạc nhiên, ông nói:

– Tội nghiệp! Trời đang mưa vợ ra ruộng dậm lúa bị sét ᵭάпҺ cҺết. Từ đó thằng Gồng ghét nó luôn, nói nó có vợ bị trời ᵭάпҺ, người ta xì xào xúc xiểm má nó buồn bã phát bịnh nằm liệt giường mấy tháng nay. Hai đứa con còn nhỏ xíu ăn chưa no lo chưa tới, nó phải làm ruộng lại phải chăm sóc mẹ nên ruộng nương thất bát, tới mùa không đủ đong cho địa chủ còn giấu lại chút đỉnh định bán lo cho mẹ ai dè bị phát hiện, thằng địa chủ oánh cho một trận, tịch thu lúa rồi đem lên đây kiện cáo. Cha phải làm theo luật phạt nó 20 roi nhưng thấy nó khổ nên sai người đem tiền tới chu cấp cho nó vậy thôi.

Thạch nhìn ông, anh thật không ngờ vẻ ngoài nghiêm khắc của ông lại ẩn chứa tấm lòng vàng như vậy.

Nhân lúc không có ai, anh cùng vợ nói với ông nguyên nhân lên đây lần nầy là ra nhà băng rút hơn 1000 lượng vàng và 10 vạn bạc. Ông im lặng lắng nghe con rể kể tất cả từ đầu đến cuối câu chuyện về Thăng. Nghe xong ông nói:

– Rút ra là đúng. Bản thân cha cũng gửi ở nhà băng 1/10 tài sản của mình thôi. Nhưng số tiền vàng như vậy đem về nhà cũng phải có cách bảo quản. Để cha phái người bảo vệ con rút tiền rồi đưa về tận nhà. Rút xong trở lại đây cha cho cái két sắt và cái tủ bằng thép, về, con phải tự tay xây bức tường, để két sắt vào, lấy tủ thép chắn lại, cái vách sau của tủ được gắn bằng mật mã, con bấm đúng mật mã nó sẽ tự động dạt qua một bên. Phía trong tủ nhớ treo quần áo. Khi con cần mở két thì kéo vách sau của tủ qua một bên là được. Sẽ không ai ngờ đâu vì tủ cha thiết kế rất nặng, một vài người không di chuyển được.

Nói tới đó, chợt nhớ ra, ông xoay người lại nhìn Thạch:

– À, mà con nói sẽ rút ra 2 phần chừa lại 1 phần để các chị em cùng ra nhà băng rút à? Như vậy không phải là cách. Thứ nhất, với mỗi lần rút một số tiền như vậy ít nhiều nhà băng cũng sẽ bị rúng động. Thứ hai, trong sổ sách cũng ghi rõ ngày giờ rút tiền của con, để tụi nó nhìn thấy quyển sổ là không nên. Chi bằng cha tính vầy, con chỉ chừa trong sổ vài ba trăm lượng vàng và vài ngàn bạc thôi. Số tiền vàng con muốn chia cho anh em thì phải đi một đường ʋòпg, nghĩa là phải qua một người trung gian. Theo như lời con kể cha thấy Ba Đạt có thể tin tưởng được. Con đưa số tiền đó cho ảnh rồi nhờ ảnh chôn ở đâu đó trong vườn, tất nhiên là chỗ ít ai ngờ đến kể cả Ba Đạt. Sau đó chia làm 5, thằng Thăng có thắc mắc gì thây kệ ҳάc nó. Hiểu không?

Thạch như sáng mắt sáng lòng hơn, nhưng dẫu sao anh vẫn còn lo ngại ông Thăng sẽ làm khó khăn trong cuộc chia chác nầy. Anh rụt rè hỏi:

– Lỡ ổng không tin chỉ có bao nhiêu đó sao cha?

– Không tin thì làm gì được nào? Chó sủa sẽ không cắn. Nếu nó làm ầm ĩ con nên mừng, chỉ sợ nó im ru bà rù rồi làm những chuyện mình không ngờ kìa.

Rồi ông vui vẻ bỏ qua:

– Thôi, mọi việc tạm thời sắp xếp vậy. Hôm nay cứ thoải mái chơi với cha. Để tao kêu sắp nhỏ đi gọi mấy đứa em bây lại tối cha con mình ăn nhậu một bữa, hiếm khi có dịp đầy đủ vầy.

Nhìn thấy cha vợ như vậy, Thạch cũng Һưпg ρҺấп. Anh đi tìm Nhị , thấy thằng cu đang ngồi chồm hốm ngoài vườn ngó lom lom hai con gà trống đang đá nhau kịch liệt mà không hay Thạch đã đứng sau lưng. Anh đá nhẹ vào đít Nhị:

– Dòm gì dữ vậy? Khoái đá gà hả?

Nhị giật mình:

– Anh Ba. Em không khoái đá gà nhưng em khoái gà, bác Hương hứa cho em hai con gà nầy với hai con mái nữa, để dành gây giống. Dưới mình lúc rày rộ lên phong trào đá gà, thằng Thạo con ông Hội đồng Tịch nó lùng mua gà dữ lắm. Về gầy giống bán cho nó kiếm tiền cưới vợ.

Hai anh em cười vang trời.

Tối lại, các em của Thu về đủ cả vợ lẫn chồng. Thu ríu rít hỏi han và trả lời suốt. Lâu lắm rồi Thạch mới thấy vợ vui vẻ và chân tình như vậy. Đúng là con gáι về nhà mẹ.

Ông Hương cứ nhìn Thu mãi, rất âu yếm nói với con gáι:

– Con cũng phải sinh cho nó vài đứa con nữa cho ranh rác. Ông nội nó có mình cha nó, cha nó có mình nó, nó mới có thằng Hoàng là không đươc. Anh em phải đông để sau nầy bảo vệ bênh vực nhau. Cha đố đứa nào dám đụng tới sợi lông chưn con của cha đó. Đụng thử một đứa sẽ coi những đứa kia ra sao đừng nói tới phiên cha.

Thu thủ thỉ:

– Ông Thăng thì sao cha?

– Thằng đó thì nhầm mẹ gì?

– Ổng nói cha không đời nào dám xuống dưới vì cha sợ Việt cộng.

Ông Hương cười ha hả:

– Nó thật là không hiểu biết. Việt cộng chỉ trừng trị những tay cường hào ác bá, ai đứng về phía dân nghèo họ hoan hô không kịp nữa là. Tóm lại, cha sống đúng theo lương tâm mình nên cha không sợ một thế lực nào.

Thu vẫn ấm ức:

– Ổng nói cha làm đách gì ổng con tức muốn cҺết.

Ông lại ha hả cười rồi nghiêm sắc mặt:

– Coi như lần cuối cha nể mặt sui gia cũng như nể mặt mấy đứa con của nó, nếu nó còn ҳúc ρhα̣m tới con nữa để coi cha làm đách gì nó nghen.

Sáng sớm, các anh em giải tán, ai về nhà nấy để chuẩn bị đi làm. Hôm đó ông Hương cũng có công văn phải xử lý trong văn phòng Quận nên cho người đóng thùng cái tủ thép và két sắt chở ra bến đò cho Thạch, ông cho 4 người hộ tống vợ chồng anh ra nhà băng và dùng ghe máy chạy cặp ghe anh. Ghe họ chở tủ còn ghe anh chở két sắt trong đó là gần toàn bộ số tiền vàng anh đã rút ra chỉ chừa chút đỉnh trượng trưng trong sổ. Trước khi anh đi, ông Hương dặn dò:

– Phải bảo quản cẩn thận mật mã tủ và két sắt. Lỡ như có chiến tranh, bom đạn, mọi thứ sẽ cҺάγ rụi nhưng hai thứ nầy sẽ mãi còn.

Lần đầu tiên trong đời, nhìn thấy và sỡ hữu số tài sản lớn như vậy trong lòng Thạch rất lo sợ.

Nhưng anh cũng an toàn về đến nhà.

Khi xuồng cặp bến, Nhị bồng bé Hoàng nhảy xốc lên bờ, giao cho Thu cũng vừa bước lên, xong Ú Ì ta trở xuống xuồng ҳάch 4 giỏ đệm có lổ trong có 4 con gà lên sau, nghiêng đầu hí mắt nhìn vào coi chúng bình yên không rồi hí hửng máng báu vật vào cây đòn gánh giả mỗi đầu 2 con chuẩn bị tư thế về.

Thu nói với Thạch:

– Hay em và thằng Nhị về trước thắng cổ xe bò ra chở tủ nghen anh?

Thạch khoát tay:

– Khỏi, mắc công kinh động đến ổng dòm ngó, em ghé kêu thằng Tư Sử chở cho mình một chuyến được rồi.

Cuối cùng thì anh cũng đưa được đồ vật về nhà, Thu lui cui làm cơm đãi 4 người đã hộ tống mình về. Giàu Sang Phú cũng kêu vợ phụ nhưng ai nấy làm như muốn coi báu vật gì mà ông Hương tặng cho con gáι. Tất cả những người đàn ông có mặt đều phụ khiêng vào phòng của Thạch trừ ông Thăng.

Đã không phụ thì thôi, ông ngồi vừa rót trà uống vừa trề nhúng:

– Ôi cái đồ cũ rích không xài nữa bỏ nhà kho chσáпg chỗ đem về đây ích lợi gì đó mà ham. Bộ hễ đồ của Hương Cả là quý sao?

Một trong bốn người bực dọc lên tiếng:

– Ông không được ҳúc ρhα̣m ông Hương.

Thăng dằn ly trà xuống bàn cái cộp:

– Câu nào là ҳúc ρhα̣m mậy? Hương Cả với bây chứ với tao cũng là đồ sui gia hờ.

Giàu hoảng kinh:

– Trời ơi cha! Mấy anh thông cảm cha tui có ɾượu trong mình. Cha đi nghỉ đi cha, chỗ nầy không có chuyện của cha nữa.

Sang, Phú nắm vai ông kè vào trong phòng, ông ta vừa đi vừa lải nhải:

– Mẹ bà, tưởng Hương Cả là ngon hả? Ngon thì vác mặt xuống xứ nầy coi ăn đạn của Việt cộng không cho biết.

Thu giận run, cố nén lại không trả lời, Thạch thì coi như không nghe thấy và cũng không biết sự có mặt của ông ta.

Hôm sau, Thạch mang 500 lượng vàng và 2 vạn bạc ra gặp chú Ba Đạt, nói y những lời cha vợ dặn, chú Ba thận trọng dẫn Thạch đi ra chỗ ông nội anh và chú hay cùng ngồi uống trà, nói:
— Chôn chỗ nầy được không? Không ai ngờ tới đâu.
Thạch khoát tay:
— Chú cũng không cần phải chôn, cứ bỏ vô cái hủ dán kín trét chút đất vô là được rồi. Chú canh chiều mai lúc mọi người đầy đủ mang vô nhen chú.
— Lúc đó thằng Thăng không say, liệu nó có giở trò gì nữa không đây.
— Không sợ chú à, có con và chú cùng họp tác ổng không chống lại mình đâu.
Thạch về nhà, cất dấu két sắt y như lời cha dặn.
Hôm sau, tầm giờ cơm chiều, chú Ba Đạt mang vào cái giỏ đệm lớn, trước mặt mọi người chú mở giỏ ra , trong giỏ có một cái việm cổ xưa đã dùng xi măng trét kín mít, thân việm còn dính đầy đất khắn cứng như vừa được đào lên. Chú trình lên cho Thạch:
— Hôm nay tui làm vườn đào trúng cái việm nầy. Nghĩ là của nhà họ Trần nên tui giao cho cậu xử lý coi bên trong là gì ở trỏng.
Thạch nâng cái việm lên bằng hai tay, anh nể phục chú Ba đã tìm đâu ra cái đồ đựng thật ϮιпҺ tế nầy. Anh kính cẩn dùng dao khựi từng mảng xi măng để tách nắp ra khỏi thân việm rồi tá hỏa la toáng lên:
— Trời ơi vàng, quá chừng là vàng.
Mọi người nhóm cả lên, ông Thăng nhào tới giành lấy nhưng bị Thạch tách ra, chú Ba nhìn ông ta:
— Tui nghĩ đây là tiền bạc của họ Trần, anh nên để cậu Ba hoàn toàn quyết định không nên xen vào.
Thăng sừng sộ:
— Giờ nầy mà họ Trần họ Phan, tao còn sống tài vật phải để tao giữ.

Thạch nghiêm sắc mặt:
— Không nói nhiều, tui sẽ chia tất cả cho 5 anh chị em. Ngoài ra không có ai khác.
Thăng bậm môi:
— Mầy nói sao? Cái thứ nữ sinh ngoại tộc mầy cũng chia còn tao chần vần đây mầy ngó lơ à?
Thạch lẳng lặng đếm từng lượng vàng ròng và tiền, xong anh kết luận:
— Tất cả có 500 lượng vàng và 2 vạn bạc. Chia làm 5.
Rồi anh chia làm 5 phần, mỗi phần anh lấy lại 10 lượng:
— Anh lấy lại mỗi phần 10 lượng thù lao cho chú Ba, không có chú anh em mình cũng không có số tiền nầy. Chú có thể ém lại cho riêng mình nhưng chú không làm vậy chứng tỏ con người của chú trọng tình trọng nghĩa không tham lam. Số nầy chú xứng đáng được hưởng.

Quay sang các em anh nói khi thấy chú Ba có ý muốn từ chối:
— Các em có thể dùng số tiền vàng nầy cất nhà tạo cơ ngơi cho riêng mình.
Chú Ba đẩy phần của mình về phía Thạch:
— Tui là thân phận người làm công, của cải của chủ không dám tơ hào tới. Xin cậu nhận lại.
Thạch lấy túi bỏ 50 lượng vào trao tận tay chú:
— Chú nhận cho anh em tụi con yên tâm mà.
Anh gọi vợ mang phần của mình và chị Hai vào, mai sẽ ra đò nhắn chị về.
Giải tán, ai nấy hả hê chỉ riêng Thăng là anh ách tức.
Hai hôm sau, vợ chồng chị Hai Cổ về. Chị quyết liệt từ chối nhưng Thạch cũng quyết liệt Ьắt chị phải nhận.
Sáng lại, anh chị Hai trở về Cù lao. Thì tầm 14giờ chiều hôm đó ghe máy bầu chở vợ chồng chị, 5 người thanh niên khỏe mạnh có trang bị súng ống giải theo Thăng và 2 thanh niên về nhà, dẫn đầu là ông Hương Bằng. Nhìn thấy Thăng bị còng, bà con lối xóm đứng coi kín cả đường đi, và theo đến tận nhà vây đầy cả sân. Giàu Sang Phú hoảng kinh còn Thạch thì há hốc mồm, lắp bắp:
— Cha…cha ơi…chuyện…chuyện gì vậy cha?
Hết phần VI
Lê Nguyệt