Người chồng mù – Chương 16

08/12/2023 Tác giả: Tâm Lệ 36

Tác giả: Hạ Long
Chương 16

Tối đó về nhà Diệp Lan vẫn chưa tìm ra cách gì để xử lý chuyện này, buồn bực cô tính xuống nhà đi dạo thì Phong lại rủ cô lên phòng tập đàn. Cả hai đi lên đàn được mấy bài thì Phong nhận thấy cô hình như không hào hứng như mọi lần thì dừng lại hỏi chuyện:

– Em có chuyện gì giấu anh phải không?

– Dạ, không ạ!

– Anh thấy em không tập trung lắm!

– Không giấu được anh việc gì cả. Là tại em lo học thuộc danh sách các quan khách nước ngoài đấy mà! Nhiều tên quá em sợ bị sơ xuất.

– Có thật là việc đó không?

– Còn việc gì khiến em mất tập trung cơ chứ!

– …

Diệp Lan trả lời xong thì lại đứng dậy nói với chồng:

– Hôm nay anh chịu khó ở lại đàn một mình, em xuống tranh thủ học lại phần của em nhé!

– Ừ.

Mọi lần bận đến mấy Diệp Lan cũng chưa từng để công việc xen lẫn lúc hai vợ chồng thư thái bên nhau, vậy mà bữa nay cô còn để lại anh một mình ở tгêภ này mà xuống xem lại công việc riêng thì lạ quá. Mà xem ra tâm trạng cô khác với lời nói thì phải, ʇ⚡︎ự nhiên lại ước gì lúc này mắt anh có thể sáng lại thì tốt biết mấy… Tuấn Phong thở dài cuối cùng rút máy điện thoại bấm số gọi cho em trai lên gặp mình, qua một lúc thì Tuấn Huy hộc tốc chạy lên tìm anh.

– Anh! Anh ngồi rảnh rỗi ở đây có biết em đang bận lắm không? Em còn bận thay bỉm cho con em đấy!

– Anh có việc quan trọng!

Tuấn Huy đang định mắng vốn anh trai tiếp thì nghe được câu này vội thu lại vẻ cợt nhả của mình:

– Có chuyện gì vậy anh?

– Em tìm cách liên lạc với bà Thu Liễu xem sao!

– Bà ta lại gây khó dễ gì cho chị dâu ạ?

Tuấn Phong ngồi kể lại hết chuyện trưa nay gặp mẹ con bà ta cho Tuấn Huy nghe, rồi nói cả những biểu hiện của Diệp Lan khi nãy nữa thì Huy nói:

– Chắc chắn lại moi tiền chị dâu hoặc là đe dọa gì đấy!

– Anh muốn biết rõ là chuyện gì nên em cứ liên lạc với bà ta, bọn họ mê tiền thì em cứ tiền mà nói.

– Em hiểu rồi!

Tuấn Huy không mất quá nhiều thời gian để biết sơ qua tình hình kinh doanh nhà bà Thu Liễu, khi đã có thông tin thì ngay lập tức liên lạc với bà ta để nói chuyện luôn. Tín hiệu vừa truyền đi chưa lâu thì rất nhanh đã có hồi đáp:

– A lo?

– Chào bà Thu Liễu! Tôi là em trai của anh Tuấn Phong!

– À… Cậu Tuấn Huy đó à?

– Vâng. Tôi có nghe chị Diệp Lan nói ông bà đang gặp khó khăn đúng không?

Bà ta nghe Tuấn Huy hỏi câu này thì mỉm cười khoái chí, không nghĩ bé con riêng của chồng bà lại xử lý chuyện này nhanh tới thế. Cho thời hạn một tuần mà chưa hết một ngày đã có câu trả lời, đúng là nhà giàu có khác… Ha ha… Phen này thì cứ ngồi chơi mà hưởng thụ thôi…

– Đúng là gia đình tôi đang gặp khó khăn, thực sự thì hơi phiền bên gia đình nhưng chúng tôi cũng hết cách rồi!

– Tôi biết chị dâu tôi ngại nhờ vả không nói ra con số nên tôi không hỏi sâu sát vấn đề này, vẫn là gọi cho bà để bà ra con số trực tiếp thì sẽ chính ҳάc hơn.

– Thật sự ái ngại lắm nhưng chúng tôi bây giờ đang nợ lên con số 20 tỷ… Tôi…Tôi không muốn phiền hà con cái đâu cơ mà bây giờ nhà tôi sắp bị mất nhà ở rồi, chồng tôi thì bạc tóc rồi cậu ạ!

Nghe bà ta khóc mếu giả tạo Tuấn Huy muốn cҺửι thề lắm, công ty làm ăn khá tốt mà tại mẹ con bà ta cứ suốt ngày ăn chơi, phá phách thì có mà tiền núi cũng hao mòn. Bố bạc tóc kiếm tiền cho con gáι đi bar bay lắc, vợ ς.ờ .๒.ạ.ς xuyên đêm thì ai mà tài trợ suốt được, đúng là lũ người tham lam… Nhưng vì anh trai cũng nghe rõ câu chuyện mà chưa ra chỉ thị nên anh cứ nói tiếp xem bà ta như nào…

– Có phải là nhầm lẫn gì không? Chứ tôi thấy công ty nhà bà vẫn làm ăn khá tốt mà?

– Không đâu cậu ơi, ông nhà tôi bị lừa nên đâm ra nợ nần nhưng giấu con cái đấy, là tôi không nỡ nhìn ông ấy khổ sở nên mới cầu cứu con gáι.

– Sao làm ăn mà bị lừa liên tục vậy? Có phải dân mới làm ăn đâu, ông nhà cũng hơn sáu mươi rồi, tôi nghĩ ông ấy không lừa người thì thôi chứ nhỉ?

Nói tới đây Huy thấy anh trai ra hiệu hai ngón tay thì hiểu ý chốt luôn:

– Không nói nhiều nữa! Nhà tôi giúp ông bà 2 tỷ coi như tiền chị Lan biếu ông bà quà bánh!

– Cậu bảo hỏi rõ số tiền vậy mà giờ chốt lại là biếu tiền quà bánh là sao?

– Bà Thu Liễu! Làm người đừng nên tham quá!

– Ý cậu là sao?

– Ý chúng tôi đã quá rõ, 2 tỷ là số cuối cùng và từ nay về sau đừng có phiền chị dâu tôi nữa!

– Vậy tôi sẽ bàn lại với con gáι tôi!

– Bà một lời nhắc tới chị dâu tôi thì một xu cũng không nhận được! Nếu bà không biết đủ mà còn làm phiền tới chị ấy thì ngay ngày mai hình ảnh con gáι bà bay lắc được đăng lên ๓.ạ.ภ .ﻮ đấy!

– Cậu…

– Sao? Bà có ý kiến gì nữa?

– Được rồi! Bảo Diệp Lan tôi nhận tiền quà bánh của nó!

Tuấn Huy khinh thường cúp tắt máy rồi nói với anh trai:

– Đúng là lũ tham lam!

– Hóa ra Diệp Lan vì bà ta đòi số tiền lớn này nên mới tâm trạng bất ổn, chỉ là sao đến giờ cô ấy vẫn không có lựa chọn tin tưởng mà nói với anh?

– Anh đừng trách chị ấy, có lẽ chị ấy không biết nói với anh ra sao. Thực ra đối với nhà mình số tiền đó chẳng là gì nhưng đối với người khác, nhất là những người có hoàn cảnh khó khăn, hay khá giả thì con số đó cũng là rất lớn đấy. Có khi làm cả đời cũng không có nổi đâu.

– Nhưng bọn anh đã là vợ chồng rồi thì có khó khăn nên nói ra chứ?

– Anh biết rõ lúc đầu là vì đâu mà chị ấy gả tới đây và sau khi biết rõ chị ấy bị người nhà bán đến đây thì anh mới thương chị ấy nhiều hơn, dù biết tình cảm anh dành cho chị ấy nhiều nhưng chị ấy vẫn chưa hết hẳn mặc cảm ʇ⚡︎ự ti, cảm giác ấy có thể còn kéo dài thời gian lâu nữa đấy anh ạ!

– Được rồi! Anh về phòng ngủ đây!

– Vâng.

Tuấn Phong về lại phòng, anh lên tiếng gọi cô thì nghe cô trả lời từ phòng nhỏ bên kia thì anh đoán cô lại trốn bên đó nghĩ ngợi rồi. Phong coi như chưa biết chuyện gì mà lên tiếng gọi cô tiếp:

– Diệp Lan! Muộn rồi ngủ thôi em!

– Vâng. Em qua liền!

– Anh không gọi, em định ngủ bên đó luôn hả?

– Đâu có đâu. Em đang đợi anh về mà!

– Đợi mà ở lì bên đó là sao?

– Thì em đang xem lại danh sách! Đợi em đi ᵭάпҺ răng rồi ngủ nha!

– Ừm…

Tuấn Phong ℓêп gιườпg nằm trước, lúc sau Diệp Lan trở lại giường thì nằm sát lại gần anh. Theo thói quen Phong lại cho vợ gối đầu tay, anh ôm cô vào lòng, ѵυốŧ ѵε mái tóc cô hồi lâu mới chậm dãi nói:

– Em này! Khi nãy bà Thu Liễu gọi tới cho anh đấy!

Diệp Lan nghe câu này thì hσảпg hốϮ trong lòng, bà ta cho cô một tuần mà chưa hết một ngày đã gọi điện cho anh là sao. Không biết nội dung bà ta đã nói những gì, cô sốt ruột nên vội hỏi anh:

– Bà ta gọi cho anh làm gì ạ?

– Bà ta nói vợ chồng mình giúp bà ấy 2 tỷ.

– Hai… hai tỷ thôi ạ?

– Ừ. Bà ấy bảo đã vay mượn đủ rồi, còn thiếu chỗ đó thôi nên nhờ mình giúp. Anh đã bảo Huy chuyển khoản cho bà ấy rồi. Anh bảo coi như chỗ tiền đó em biếu ông bà ấy làm quà!

– Bà ấy có nói gì nữa không ạ?

– Không có nói gì cả, chỉ cảm ơn vợ chồng mình!

Thực sự Lan thấy ngạc nhiên là bà ta lại chỉ cần có từng đó, mới trưa này còn sống ૮.ɦ.ế.ƭ đòi hai mươi tỷ cơ mà. Lạ thật đấy…Nhưng nghĩ lại thì thấy áy náy với Tuấn Phong hơn, dù gì cũng là vì cô nên nhà anh mới mất oan 2 tỷ này. Dù là vợ thật đấy nhưng cô thật sự không muốn liên quan tới tiền theo mục đích này…

– Em xin lỗi vì em mà họ đã phiền đến anh!

– Mình là vợ chồng sao em còn khách sáo thế?

– Không phải nhưng em thật sự không muốn anh liên quan tới chuyện này!

– Em là vợ của anh, bất cứ chuyện gì của em cũng là chuyện của anh! Từ sau có vấn đề gì cứ nói với anh không cần ngại! Nói yêu anh, tin anh thì nên để anh san sẻ cùng chứ, đúng không?

– Cảm ơn anh!

– Còn nói câu này anh giận đấy!

– Nhưng em vẫn muốn cảm ơn!

– Vậy thay cảm ơn bằng việc khác đi!

– Việc gì ạ? Bất cứ anh muốn em làm gì em cũng chấp nhận!

– …

Tuấn Phong cười tủm tỉm rồi ghé tai cô nói nhỏ:

– Yêu anh!

Diệp Lan vẫn chưa hiểu ra ý tứ câu nói của Phong nên nói một cách ngây thơ:

– Thì em vẫn yêu anh mà!

– Có nhiều kiểu yêu lắm!

– Như nào ạ?

– Như này này…

– Ơ…ư…ưm…

Hiểu được lời chồng nói thì đã bị anh hôn tới tấp rồi, Diệp Lan ú ớ kêu lên được vài tiếng thì sau đó im bặt. Tiếng kêu dần thay bằng hơi thở nặng nề và những cái ѵυốŧ ѵε hòa hợp, cứ thế cả hai lại dẫn dụ nhau vào mê cung tì.ภ.ђ á.เ cho tới khi hai vợ chồng mệt nhoài mới buông nhau ra. Vì không muốn lỡ kỳ thi và chưa muốn Diệp Lan vất vả nên Phong vẫn quyết định kế hoạch phòng tránh.

Diệp Lan vẫn nửa tin nửa ngờ về việc bà Thu Liễu chỉ chấp nhận lấy có hai tỷ nhưng qua ba hôm sau bà ta cũng không có ý kiến gì và cho đến hôm sau nữa thì bà ta đột nhiên nhắn tin:

– Tao chuẩn bị đủ tiền rồi nên không cần nữa!

Có một tin ҳάc nhận này nên cô thấy yên tâm hẳn, tập trung tâm sức chuẩn bị cho buổi làm MC sắp tới và giúp sức cho chồng thêm danh tiếng hơn.

Rất nhanh đã tới ngày Tuấn Phong biểu diễn tài nghệ của mình cùng với một số nghệ sĩ nổi tiếng nước ngoài. Đứng trước bao quan khách cả trong và ngoài nước hôm nay Phong có một chút hồi hộp nhưng Diệp Lan luôn tiếp sức cho anh những lúc cần thiết như này. Cô thì thầm vào tai anh những tiếng yêu thương và lời cổ vũ ϮιпҺ thần tuyệt với nhất, giữa lúc hai người đang tình chàng ý thϊếp thì có tiếng gọi quen thuộc của một người con gáι vang lên:

– Phong!

Cả hai người dừng nói chuyện, Diệp Lan không quen người con gáι trước mặt này còn Phong thì đã nhận ra ai nhưng anh không biết người ta cũng có mặt ở đây… Phong cố tình coi như mình đã quên mất mà lạnh nhạt hỏi:

– Ai gọi tôi vậy?

– Là em!

– Tôi có quen cô không?

– Mới có gần 4 năm mà anh đã quên em rồi sao?

Nói tới đây thì Diệp Lan đã ngờ ngợ nhận ra là ai rồi nhưng cô vẫn ngồi im như không biết thì bất ngờ Phong nắm chặt tay cô trả lời với người kia:

– Hạ Lan?

– Em đây!

– Sao cô có mặt ở đây?

– Em cùng biểu diễn với anh hôm nay, anh không biết ư?

– Tôi không nghe có tên cô trong danh sách!

– Jennifer Trần đó!

– Ô… Bảo sao tôi không biết. Xem ra tôi đã lạc hậu mất rồi!

Hạ Lan nhìn người đàn ông trước mặt ngày càng phấn trấn đẹp trai thì thấy tiếc nuối, lại mới biết được thông tin anh có cơ hội nhìn thấy nếu nhận được giác mạc thích hợp thì không muốn mất đi người tài sắc vẹn toàn này. Lần này về đây cũng là mất bao nhiêu tiền của công sức cô ta mới có được một chân biểu diễn cùng với Phong. Khó khăn lắm mới nhận được cơ hội trời cho nên Hạ Lan phải nắm bắt thật chắc, có điều vừa bước vào đã nhìn thấy một màn tình tứ kia thì không hài lòng chút nào…

– Phong? Ai ngồi cùng anh đây?

– Cô ấy là MC của chương trình hôm nay!

– Anh quen thân với bạn này ư?

– Không những thân mà còn rất rất thân! Cô ấy là vợ tôi!

Nghe vế đầu còn tưởng là anh em bạn bè hay người thân họ hàng, thế nhưng nửa vế còn lại đã khiến cho Hạ Lan á khẩu luôn. Miệng cứng đơ, mắt lóng lánh nước mãi sau mới lắp bắp nói được:

– Anh… Anh cưới vợ khi nào mà em không biết?

– Tôi đâu có là gì với cô mà phải biết làm gì nhỉ?

– Anh… Anh nỡ nói với em như vậy sao?

– Tại sao lại không?

– Ngày đó em đi du học là bất đắc dĩ, mẹ em dọa ʇ⚡︎ự ʇ⚡︎ử thì anh nói em phải làm sao? Những lời hứa hẹn em đã nói với anh khi ở trong Ьệпh viện anh đã quên rồi sao?

– Đúng! Tôi đã quên rồi! Tôi không cần nhớ lời nói giả tạo của người con gáι vô tâm với tôi! Yêu ư? Yêu mà thấy tôi mới như vậy đã bỏ đi không một lời từ biệt mà chỉ biết lấy lí do lấp vào chỗ trống thì đó không gọi là yêu mà là chạy trốn hiểu không?

– Phong! Em không phải như thế!

– Không cần nói nữa! Chúng ta đã chấm dứt kể từ cái ngày cô bỏ lại tất cả mà đi rồi!

– Phong…

Tuấn Phong không muốn ở lại nói với Hạ Lan nữa mà kêu Diệp Lan đưa mình ra chỗ khác. Liếc thấy sắp đến giờ hai người vào làm việc rồi thì Diệp Lan hỏi Phong:

– Sắp đến giờ rồi, anh vẫn ổn chứ?

– Anh không sao! Em cũng đừng suy nghĩ gì nhé?

– Yên tâm! Em không nghĩ gì đâu!

– Mình cùng làm tốt nha!

– Vâng. Em yêu anh!

Diệp Lan muốn buổi biểu diễn của Phong thành công nên gác hết lại tâm tư mà động viên anh trước khi mỗi người về lại chỗ chuẩn bị phần việc của mình.

Phong cười hiền từ ngồi lại còn Diệp Lan qua chỗ của mình ngồi đợi thì bạn trợ lý trường quay gọi cô ra nhờ chút việc. Cô để lại tài liệu ở ghế rồi chạy nhanh ra phía ngoài, sau khi trao đổi xong quay vào chuẩn bị thì cô phát hiện tập kịch bản không cάпh mà bay. Cô lo lắng tìm quanh nhưng không thấy đâu, chỗ này là phần sau cάпh gà nên không có camera, mà có thì tìm giờ này cũng không kịp nữa rồi…

Cô vừa mới rời khỏi đây có vài phút mà mất được thì vô lý, mà ở đây chỉ có cô thôi… Nhớ lại thì cô không nghĩ mình đã để quên ở đâu mà cô chắc chắn mình vẫn cầm nó cho tới khi vào đây ngồi, vì lúc trước nói chuyện với Phong thì cô còn cầm nó và xem đi xem lại mấy lần nữa. Thời gian không có nhiều, cô không còn cách nào khác mà bắt buộc phải đi người không lên sân khấu.

Bên dưới một người bạn diễn chung với Tuấn Phong và cũng là chỗ quen biết với hai người, thấy Diệp Lan đi lên sân khấu cùng với mỗi cái micro thì giật mình nói:

– Ô… Diệp Lan dẫn chương trình lớn thế này mà không cầm theo kịch bản à? Tôi biết cô gáι này được mệnh danh là thầy phù thủy ăn nói lưu loát, nhà ngoại giao kiệt xuất trong tương lai nhưng mà dẫn chương trình không cần kịch bản thế này thì mạo hiểm quá! Kịch bản chương trình có khoảng hơn 2000 chữ và 45 tên riêng chứ có phải là bài viết văn đơn thuần đâu… Ôi… Cô gáι này cũng quá là ʇ⚡︎ự tin vào khả năng của mình rồi… Nguy hiểm quá…

– …