Người chồng mù – Chương 19

08/12/2023 Tác giả: Tâm Lệ 105

Tuấn Phong biết vợ không ăn được đồ ăn ở đây nên có cẩn thận nhờ người đi mua giùm đồ ăn nấu kiểu ngoài Bắc rồi nhưng không hiểu sao Diệp Lan ăn được mà người vẫn mệt. Tuấn Phong không có tâm trạng mà làm việc nhưng đi chăm sóc vợ cũng không làm nổi khiến anh rất bất lực. Sang ngày hôm sau thì Diệp Lan bị tiêu chảy cấp phải đi Ьệпh viện, Phong sốt ruột gọi cho mẹ và dì Na bay vào trong Huế gấp thì buổi chiều bà Lệ và dì Na cũng có mặt.

Nhìn thấy thần sắc con dâu nhợt nhạt, con trai thì lo lắng bà Lệ mới hỏi han tình hình thì mọi người đều cho rằng do Diệp Lan không thích nghi được với môi trường và điều kiện sống ở đây nên mới vậy. Không còn lí do nào thích hợp hơn nên bà Diễm Lệ không hỏi thăm nữa mà vào phòng Ьệпh với con dâu.

Đến cuối ngày hôm đó sức khỏe của Diệp Lan khá lên, bà Lệ bảo Tuấn Phong cứ theo đoàn tiếp tục đi diễn, để cho Diệp Lan nghỉ ngơi vài hôm thì bà cùng với cô đi theo sau.

Tuấn Phong không muốn rời đi trước nhưng mẹ và vợ động viên mãi nên anh đành cùng với dì Na theo đoàn đi tiếp tục.

Điểm đến tiếp theo là ở Sài Gòn. Thời tiết ở đây nắng nóng, mọi người trong đoàn dù không được nghỉ ngơi nhiều nhưng vẫn đầy ϮιпҺ thần hăng say, sẵn sàng phục vụ những khán giả kém may mắn trong cuộc sống. Tuấn Phong không có vợ ở bên nhưng những gì liên quan đến chuyên môn thì anh ʇ⚡︎ự có thể chuẩn bị cho mình tốt nhất.

Không có Diệp Lan theo sát nên Hạ Lan thấy đây là cơ hội của mình, khi hai người ở dưới phòng chờ Hạ Lan cố tình tiếp cận Tuấn Phong, muốn anh cho mình cơ hội để quay lại nên đã xuống giọng bắt chuyện với anh:

– Tuấn Phong! Anh uống nước đi này!

– Cảm ơn! Tôi uống rồi!

– Anh có cần phải xa lạ với em như thế không?

– Tôi là người đã có gia đình nên mong cô để ý lời nói của mình!

– Phong! Anh từ bao giờ mà dễ tin người vậy chứ? Anh tin cô ta yêu anh thật lòng sao? Anh tin cô ta yêu một người như anh mà không phải là một cậu thanh niên trẻ khỏe và đẹp trai sáng mắt ư?

– Diệp Lan không phải loại người như cô đâu! Không tham phú phụ bần, không vì tôi xấu xí, mù lòa mà bỏ rơi tôi như cô!

– Đó chỉ là anh không nhìn thấy nên cô ta đã qua mắt thôi, cô ta một mặt ngọt nhạt nói yêu thương anh nhưng đằng sau vẫn lén nút lừa gạt tình cảm của anh mà đi với người con trai khác. Không tin anh hỏi em trai của anh đi! Theo dõi xem cô ta có đúng là đang đi lại với người bạn trai tên Khải không?

Tuấn Phong không muốn nghe mấy lời này nên đứng dậy đi ra chỗ khác thì Hạ Lan lại kéo anh lại nói tiếp:

– Ngày đó em là vì bất đắc dĩ phải xa anh nhưng bao năm qua em vẫn một lòng yêu anh, còn cô ta thì đến với anh chỉ vì mục đích, khi có được thứ cô ta muốn thì cô ta sẽ đá anh ngay thôi!

– Im miệng! Tôi cấm cô không được ҳúc ρhα̣m Diệp Lan!

– Anh không tin em thì em sẽ tìm chứng cứ cho anh xem!

– Cô muốn làm gì mặc cô, còn giờ thì tránh xa tôi ra!

Đúng lúc này thì dì Na cầm mấy chai nước hoa quả đi vào, thấy Hạ Lan đang giằng co thì vội kéo Tuấn Phong về phía mình nói:

– Phiền cô Hạ Lan tránh xa cậu Phong một chút!

– Dì Na! Dì cũng giận cháu sao?

– Xin lỗi! Tôi không có lí do để giận cô nhưng tôi có lí do bảo vệ cậu chủ nhà tôi!

– Cháu chỉ muốn nói với anh Phong những gì cần thiết thôi!

– Tôi không biết cô muốn nói gì nhưng phiền cô cách xa cậu ấy ra một chút, cậu Phong đã là người có vợ rồi!

Hạ Lan tức tím mặt nhưng vì có Phong ở đây nên cô ta đành giả lả nói lời nhẹ nhàng với dì Na nhưng câu nào dì Na cũng tỏ ý bênh vực cho Diệp Lan thì cô ta mất hết kiên nhẫn mà mắng lớn:

– Bà chỉ là một người giúp việc nên biết mình ở đâu. Trước đây tôi quen anh Phong bà một lời không dám trái ý vậy mà giờ bà mỗi câu mỗi ý muốn tôi tức điên phải không?

Tưởng khiến cho dì Na bẽ mặt ai ngờ chính cô ta ʇ⚡︎ự làm mình xấu hổ khi Phong lên tiếng đáp trả:

– Dì Na là người thân của nhà tôi chứ không phải người làm! Cô muốn phát điên phát tiết thì ra ngoài mà phát! Cấm cô không được hỗn với dì ấy, nếu để tôi nghe được một lời chướng tai nữa thì cô đừng trách!

– Anh…Anh nỡ nói với em như vậy ư?

– Tôi còn kiên trì nói với cô những lời này một phần là vì nể tình nghĩa trước kia nếu không cô đã không còn có thể biểu diễn chung một đoàn với tôi rồi!

– Anh…

– Ra ngoài!

Tuấn Phong không thèm để ý tới cô ta mà quay qua hỏi dì Na:

– Dì ơi, mẹ con gọi điện cho dì chưa?

– Vừa gọi rồi! Diệp Lan đã khỏe lại, chắc ngày mai là bay qua đây thôi!

– Vợ con ăn được nhiều không dì?

– Ăn được! Yên tâm! Mà dì mua nước cho con này! Uống chút đi!

– Vâng.

– Sắp tới lượt con biểu diễn rồi đó! Làm tốt nhé!

– Vâng.

Cùng thời gian này ở thành phố Huế, bà Diễm Lệ đưa cốc nước ấm cho con dâu rồi hỏi thăm cô:

– Giờ con thấy trong người sao rồi?

– Con đỡ nhiều rồi, mẹ yên tâm ạ!

– Con mạo hiểm quá! Ai lại đem sức khỏe ra liều vậy!

– Con biết nhưng để chị ta không còn bén mảng đến anh Phong nữa thì con đành hy sinh một chút vậy!

– Mà sao con phát hiện ra họ hại con?

– Dạ, là do vô tình thôi ạ! Lúc đó con đi vệ sinh thì bắt gặp trợ lý của chị ta lén lút nói chuyện với nhân viên của khách sạn, đứng nấp vào nghe mới biết là họ lên kế hoạch hại mình. Con biết họ chỉ dùng tђยốς sổ thôi chứ không phải loại gì quá nghiêm trọng nên con mới liều. Con quay lại hết rồi con sẽ ᵭάпҺ đòn cảnh cáo chị ta!

Bà Diễm Lệ mặt mày đăm chiêu rồi trầm giọng nói:

– Mẹ nghĩ nếu bị lộ cô ta chắc không nhận Ϯộι đâu!

– Mẹ cho là cô trợ lý sẽ nhận hết ư?

– Chắc vậy! Con bé này nó cáo lắm, giống mẹ nó chứ không phải dạng hiền lành gì đâu. Nó chỉ được cái vẻ ngoài giả hiền dịu thục nữ thôi!

– Có phải vì vậy mà trước đó anh Phong mới yêu không ạ?

– Phải rồi! Đến khi thằng bé bị пα̣п thì cả nhà nó nòi mặt chuột ra! Nghĩ lại còn tức!

– Vậy lần này để con đòi lại công bằng cho anh ấy!

– Mẹ vẫn thấy lo!

– Mẹ yên tâm! Con đã có cách!

Bà Diễm Lệ không biết cô con dâu nhỏ này lại dùng chiêu gì mà chắc thắng thế, vừa thương lại vừa có chút mừng vì bà có cô con dâu giỏi giang lại có chút đáo để. Nếu quả thật con trai bà không may mắn, suốt phần đời còn lại phải sống trong bóng tối thì bà cũng không còn lo ngại nhiều vì bên cạnh đã có người vợ nhất mực yêu thương như này…

Diệp Lan nằm lại Ьệпh viện ở Huế tới chiều tối hôm sau mới cùng mẹ chồng bay tới Sài Gòn. Điểm cuối cùng của nhóm dừng lại ở đây, khi chương trình kết thúc thì mọi người được xả láng hai ngày cuối tuần trước khi về lại ngoài Bắc.

Buổi tối cả nhóm có party tại khách sạn, mọi người sau những ngày vất vả thì nay có bữa tối thoải mái rồi, không còn bận sận công việc nên ai cũng ăn uống vô tư. Hạ Lan vẫn không bỏ qua cơ hội được gần Phong, cô ta cố tình chọn ngồi cùng bàn với anh để quan tâm, chăm sóc…

– Anh Phong! Mấy món này ngon, để em giúp anh lấy nha?

– Không cần! Tôi ʇ⚡︎ự làm được!

– Dì Na bị đau chân không có đây thì anh cứ để em giúp đi! Nếu dì Na ở đây em sẽ không phiền anh đâu!

Phong không muốn gây sự chú ý của những người xung quanh, nói mình mù còn chảnh nên lặng im để cô ta gắp thức ăn vào bát.

Hạ Lan thấy Phong im lặng thì biết anh đã đồng ý nên cô ta vui vẻ nói tiếp:

– Anh yên tâm! Phần dì Na em đã bảo trợ lý lấy đồ ăn cho dì ấy rồi! Khổ thân, không biết dì đi đứng thế nào mà để bị trẹo chân không biết!

– Cảm ơn!

– Anh khách sáo với em làm gì! Nè… Há miệng ra em đút cho, món này ngon cực!

– Tôi không đến nỗi vô dụng thế đâu, cô ăn đi, ʇ⚡︎ự tôi làm được!

– Là em muốn quan tâm anh thôi mà!

– Không cần phiền! Cô ʇ⚡︎ự ăn đi!

Biết Tuấn Phong còn chưa tha thứ cho mình chuyện cũ nên Hạ Lan nhịn xuống, cô ta vẫn kiên trì gắp đều đồ ăn cho anh và nói chuyện ngày trước, cô ta muốn ôn lại kỉ niệm xưa cũ với anh…

Gắp miếng nem hải sản vào bát Phong, Hạ Lan nói:

– Ngày trước món này anh thích ăn nhất đấy!

– Tất cả mọi thứ đều có thể thay đổi!

– Em vì anh mà đã học làm món này và giờ em đã thành thục làm được rồi nhưng anh không còn là của em nữa!

– Cô có thể làm cho người khác ăn! Người đàn ông yêu cô!

– Em không thể yêu ai ngoài anh, Phong ạ!

– Cô dừng nói chuyện này lại đi, để ai nghe được không hay đâu!

– Ai ở đây giờ này cũng biết em là bạn gáι cũ của anh, anh trốn tránh gì chứ?

– Cô…

Phong buông bát không muốn ăn thì cô ta lại dở giọng ngọt nhạt ra:

– Em xin lỗi! Là em không làm chủ được cảm xúc! Em sẽ không như vậy nữa!

– Tôi không hiểu cô còn cố níu kéo cái gì ở tôi. Cô đã vứt bỏ một người mù như tôi thì cô còn quay lại gây khó dễ làm gì?

– Là em yêu anh, em không muốn cô ta lừa gạt tình cảm của anh! Phong! Đã khi nào cô ta nói thật cho anh biết tất cả mọi chuyện trước đó chưa? Hay là anh chỉ điều tra được vấn đề nổi thôi?

– Nếu cô không muốn ăn nữa thì có thể đi ra ngoài, chúng tôi không muốn bữa ăn mất hứng!

– Phong…

– Cô đi hay là tôi đi!

– Được rồi em không nói nữa!

Cô ta nhịn xuống ăn tiếp thì lúc sau nhìn thấy bóng dáng từ phía xa đi lại, Hạ Lan liền gắp thức ăn vào bát Phong rồi giục:

– Anh ăn món này đi!

– Cứ kệ tôi!

– Trời ơi… Bị lem ra miệng rồi! Để em lau giúp!

– Không cần… Tôi ʇ⚡︎ự làm…

Phong đẩy tay Hạ Lan ra nhưng cô ta cố tình lấy giấy ăn lau cho anh thì có tiếng nói quen thuộc vang lên ở phía sau:

– Chị Hạ Lan! Cảm ơn chị đã chăm sóc anh Phong khi tôi không có ở đây nhé!

– Ô… Diệp Lan! Em khỏe rồi hả?

– Vâng. Cảm ơn chị! Việc này để em làm thì thuận tiện hơn!

– Ừ. Em quay lại rồi thì chị để em chăm anh Phong nhé!

– Đương nhiên chồng em thì em phải chăm rồi!

Những người trong đoàn mấy ngày nay cũng phát hiện ra mối quαп Һệ của ba người rồi, người không thích Diệp Lan thì đứng về phía Hạ Lan, còn người ghét Hạ Lan thì đứng về phe Diệp Lan có điều tất cả chỉ ở mức bàn tán thôi chứ không đưa ra hành động gì cả. Hạ Lan cậy mình là một nghệ sĩ có chút tiếng tăm thì ra oai lắm nhưng đối với Diệp Lan cô cũng không vừa.

Tuấn Phong nghe tiếng vợ thì buông bát đũa, vơ tay hỏi cô:

– Diệp Lan! Em sao rồi?

– Em đây! Em khỏe hẳn rồi! Anh đừng lo!

Phong sờ sờ người cô thì Diệp Lan cầm tay anh nói nhỏ:

– Em chưa mất cân ϮhịϮ nào cả, mẹ chăm em rất cẩn thận!

– Anh lo cho em lắm!

– Em biết nên em rất chú ý đến khẩu phần ăn của mình. Nếu chưa tin thì đêm nay anh kiểm tra em thì biết em gầy hay vẫn giữ cân!

– Em còn trêu anh nữa!

– Hihi…

– Em ăn gì chưa?

– Em đang đói đây! Vừa xuống máy bay là em đi thẳng đến đây, chưa kịp ăn anh ạ!

– Vậy em ăn nhiều vào!

– Anh cũng ăn thêm nhé?

– Ừm…

Hạ Lan nhìn cảnh hai người tình tứ thì căm ghét Diệp Lan, cô ta ăn không ngon mà từ đó cho tới cuối bữa chỉ toàn là hậm hực.

Kết thúc bữa ăn, hai vợ chồng Diệp Lan chưa về phòng ngay mà đi dạo một lúc, Tuấn Phong thấy vợ khỏe lại thì mừng rỡ lắm, mặc dù biết tгêภ đường đi lại có nhiều người nhưng Phong cũng không ngại mà thể hiện tình cảm với vợ:

– Thương vợ quá!

– Em không sao mà!

– Để anh sờ mặt xem có hốc hác đi không?

– Người ta nhìn kìa!

– Kệ! Ai nhìn mặc họ, anh quan tâm vợ anh cơ mà!

– Dạo này không cần mặt mũi nữa à?

– Không cần!

Nói hai từ không cần rất dứt khoát còn hôn lên má cô thì hết sức dịu dàng. Diệp Lan trong lòng nở hoa bung bét cũng không ngại ngần hôn lên môi Phong một cái rồi nói nhỏ:

– Em nhớ chồng lắm!

– Vậy mình về phòng đi!

– Không đi dạo nữa hả?

– Về phòng tập thể dục còn tác dụng hơn đi dạo!

– Thật vậy luôn?

– Em về thử nghiệm là biết anh nói thật hay không.

– Chồng em hư lắm rồi!

– Nhớ em muốn ૮.ɦ.ế.ƭ…

– Ghét thế…

– Còn anh thì rất yêu em…

Hai vợ chồng tình chàng ý thϊếp về đến tận phòng vẫn còn tươi cười hạnh phúc thì đằng xa hai ánh mắt dõi theo với lửa giận ngùn ngụt… Tiếng ra lệnh lạnh lẽo không có chút tình người vang lên khiến người bên cạnh cũng cảm thấy sợ hãï…

– Đồ tao đặt mua đã có, đêm nay mày cho nó thăng thiên đi!